Thạch Hãn Đêm Hoa Đăng


Ngày cập nhật: 20/01/2012 8:30:07 SA

  Nhân ngày thống nhất nước nhà, thị xã Quảng Trị tổ chức lễ tri ân bên con sông lịch sử. Thạch Hãn tuy là con sông nhỏ nhưng lưu giữ dưới đáy cát êm, trong mạch nước ngọt biết bao nhiêu máu xương đổ xuống của những người súng gươm một thưở. Lính "bên kia" hay lính "bên này", bên nào cũng là chiến sĩ và cùng ngã xuống, hòa chung dòng huyết đỏ trong một con nước. Chính điều đó mà năm trước, cũng vào một đêm bên sông Thạch Hãn, anh Trần Bình đã nói với tôi rằng: "Mình đi thả hoa phải tâm niệm thả cho tất cả những những ngã xuống đây, chứ không phân biệt lính Bắc lính Nam". Thật là một ý nghĩ tình cảm và nhân hậu, đúng nghĩa đồng bào. Chiến tranh đã đi qua được ba mươi sáu năm. Chừng ấy thời gian chưa đủ để xoa dịu biết bao nỗi đau mất mát; dòng nước ngày ấy dẫu đã đi về phía đại dương tít tắp nhưng đáy sông chưa gột rửa hết nỗi bi thương.

     Từ cuối buổi chiều ngày 29.4.2011, bến thả hoa phía nam sông Thạch Hãn hương khói đã xông lên. Mấy chục bè hoa kết từ những bông cúc, thọ hai màu vàng đỏ tươi ấm được đưa đến. Vài cụ lão khăn đóng áo dài lễ nghiêm cẩn chăm chút lại bàn thờ Bác và ngôi tưởng niệm chiến sĩ. Các đồng chí thanh niên trẻ đến bên bức liễn đá đọc lại bốn câu thơ của nhà báo Lê Bá Dương: "Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ/ Đáy sông còn đó bạn tôi nằm/ Có tuổi hai mươi thành sóng nước/ Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm...". Những người lính năm xưa đóng quân phục, ngực đeo huy chương lặng lẽ dõi mắt nhìn ra sông và đánh mắt về phía bên kia bờ. Hoàng hôn xuống vội, chỉ còn chút nắng chiều đầu hạ đủ để cho làn nước soi lại bóng mình.

alt     Trời vừa tối, tất cả những người đến dự đã xếp hàng ngay ngắn hướng về phía sông. Hai mươi em nữ sinh áo dài trắng thanh nhã cầm đèn nến dàn phía trên, soi cái nhìn ngưỡng vọng về Thành cổ. Phút mật niệm tri ân các anh hùng liệt sĩ, tất cả người đến dự cúi khẽ đầu, yên lặng và thành kính. Sau đó các nữ sinh xếp hai bên bậc thềm dẫn từ nhà thả hoa xuống mạn nước sông. Hai chiếc đò mộc đơn sơ được bố trí để đưa đoàn người thả hoa ra giữa sông. Con đò chòng chành lắc nhẹ một hồi rồi lắng. Khi đã yên vị trên con đò, tôi mới nhìn lên trên phía trên và thấy người dân đến xem rất đông, đứng kín cả một quãng bờ sông. Trong đó có những người mẹ liệt sĩ, nay đã già lắm rồi vẫn chống gậy đến coi cho được, đôi mắt ngân ngấn xúc động. Nước mắt đã khóc hết một thời, nay chỉ còn lại khóe mi nhăn nheo che ánh nhìn mòn mỏi. Ngay lúc ấy, tôi đã được học thêm một bài học lịch sử sống động. Qua mắt nhìn của mẹ, có thể biết được phần nào sự khốc liệt và dặng dặc của cuộc chiến trường kỳ.

     Đò rời bến, đưa tôi đi trên dòng sông đêm. Theo những khoát chèo nhẹ chiếc sào tre, con đò lặng lẽ như đưa nôi lúc giấc trẻ thiu thiu. Màn trời tối mịt, cả dòng sông cũng đặc quánh màu tuyến. Ánh đèn từ đôi bờ theo từng khoát sóng làm nước dấy lên ánh sáng lấp lánh. Đến lúc này tôi mới nhận ra trên đò còn có một nữ cán bộ trẻ của phòng văn hóa thị xã. Cô gái bắt đầu thắp nến cắm vào bè hoa. Chúm lửa sáng lên trên sông đêm, soi rõ khuôn mặt hiền hậu mới ngoài hai mươi tuổi và toát lên vẻ thành kính biết ơn của tuổi trẻ sinh ra sau chiến tranh. Một chiến sĩ trẻ mặc quân phục và sao cài mũ đến thắp đèn cùng cô gái. Cả ba chúng tôi không trải qua chiến tranh nhưng qua sách sử đều thể hiện niềm cảm kích và trân trọng công lao của những người đã nằm lại nơi đây. Năm ngọn nến cắm vào năm đỉnh ngôi sao kết bằng hoa, làm rực sáng lên lá quốc kỳ thắm tươi như muốn reo lên hai tiếng "Việt Nam" thống nhất!

alt     Bỗng chốc, tôi cảm giác như khoang đò dồn chật lại ấm cúng, quên hết hai bên là con nước lạnh đang ôm lấy mạn thuyền. Không ai nói một lời nào, chú tâm vào thắp cho nến sáng. Gió đêm nay cũng ngừng thổi, ngọn nến cháy rất đằm và vuốt đầu lửa nhọn hướng thiên, dựng lên một chuôi sáng mềm. Một bác cựu chiến binh hai tay vo ôm bó nhang thắp, xoay xoay cho lửa bắt đều tất cả. Khói hương lan ra khỏi mạn đò, bay ngược dòng chảy như muốn lần về quá khứ.

     Từng bè hoa đã cắm nến sáng được đưa xuống mặt nước. Lát sau, một đàn ánh sáng kéo từ phía mạn đò lần về tít dưới kia. Mặt sông bừng lên rạng ngời, với hoa với hương với lửa. Cả hoa tâm hồn, hương lòng thành và lửa tin yêu vẫn có mặt trong đêm nay.  Dòng sông Thạch Hãn mỗi năm có đến mấy dịp được thả hoa đăng trong các ngày lễ của đất nước. Hoặc thi thoảng, những người lính về thăm chiến trường xưa cũng đều ghé về bên sông thả hoa cho đồng đội. Đêm nay là một đêm trọn vẹn nhiều ý nghĩa, bởi thành phần tham dự đông đủ cả, trong đó có thiếu tướng Trương Hữu Quốc tuy đang công tác ở tận miền Nam vẫn về đúng dịp. Và tôi biết đâu đó trong làn người trên bờ kia cũng có những người lính Cộng Hòa đến dự với nỗi niềm xót xa chân thành.

     Con đò đang dừng lại giữa quãng sông thì ông Phan Văn Phong, chủ tịch UBND thị xã Quảng Trị nói với người cầm chèo:

     - Chú cho đò qua thêm bên kia nữa!

     Hai chữ "bên kia" không chỉ nói đến dòng sông mà còn hàm ý về những người lính bên kia chiến tuyến. Họ cũng ngã xuống cho một lý tưởng, hay nói đúng hơn, họ phải gửi lại máu xương là vì chiến tranh thôi chứ chẳng ai muốn như thế. Và cũng cần phải dâng hoa tưởng nhớ, sẻ chia với họ. Tất cả đều là nạn nhân của súng đạn. Và họ cũng là người, bây giờ lại còn chung một dòng đấy thôi.

     Những bè hoa đã trôi về dưới mạn cầu Ga rủ nhau tụ lại, hắt sáng một vòm trời thống nhất.

alt                                                                                                                                                                                                                                              Bài, ảnh:   hkzanh

 

               

 

 Liên hệ - Góp ý  Quay lại!

Bình luận của bạn:

Bình luận bạn đọc (0)

CÁC TIN KHÁC
Thông báo
PHÁT THANH - TRUYỀN HÌNH

  

Copyright 2018 by UBND THỊ XÃ QUẢNG TRỊ - QUẢNG TRỊ